183
Hiến Máu cứu người, một nghĩa cử cao đẹp. Bố, Mẹ (người giám hộ) mang theo chứng minh nhân dân khi đưa trẻ đi khám, chữa bệnh. Sức khỏe là vốn quý - Muốn sức khỏe như ý - Khám sức khỏe định kỳ Bệnh viện đa khoa tỉnh Hòa Bình hướng đến chăm lo sức khỏe cộng đồng
Lịch khám Lịch mổ Lịch trực Thủ tục khám
dịch vụ
Thủ tục khám
BHYT
Thủ tục cấp
thẻ BHYT
Bảng giá
dịch vụ
Sơ đồ
bệnh viện
Sự kiện
Bùi Ngọc Thạch - Ngày trở về sau hai năm điều trị bại não

Ngôi nhà cấp bốn đơn sơ còn chưa được quét vôi nằm gọn lỏn trên mỏm đồi thuộc xã vùng cao huyện Kim Bôi thu hút rất đông bà con lối xóm, người thân và gia đình xếp hàng từ đầu ngõ vào đến trong nhà. Một phần trong số đó, họ đến vì tò mò muốn nhìn lại cậu bé năm nào sau hai năm nằm viện. Nhưng phần lớn là để chào đón đoàn công tác của Bệnh viện Đa khoa tỉnh Hòa Bình và đặc biệt hơn là chào đón Ngọc Thạch trở về trong ngôi nhà quen thuộc, thân yêu của em.

 

Bác sĩ Hoàng Công Tình, trưởng khoa Hồi sức tích cực dặn dò bố mẹ những lưu ý trong việc chăm sóc Thạch tại nhà

 

Những câu chuyện chưa kể

Quãng đường 32km từ bệnh viện về tới xóm Chang, xã Đông Bắc vừa như rất gần mà lại rất xa. Xa vì đã hai năm nay, Thạch không biết đến một không gian nào khác ngoại trừ chiếc giường bệnh màu trắng muốt với bốn bức tường phòng bệnh nơi em nằm cùng hệ thống máy móc hỗ trợ quá trình điều trị.Đã hai năm, Thạch nằm đó vô hồn với mọi thứ xung quanh, kể cả bố mẹ, người thân, kể cả trời nóng hay lạnh. Qua mấy mùa rau cải của mẹ,Thạch mới trở về nhà. Niềm mong ngóng của bố khi muốn đưa cậu ba về khó có lời nào diễn tả. Tất cảkhiến chặng đường như xa hơn. Nhưng xa mà lại gần bởi những câu chuyện về sự tiến bộ của Thạch thời gian qua và những gì có thể làm được trong thời gian tới. Câu chuyện nối tiếp câu chuyện. Mười cán bộ y bác sĩ với sự am hiểu đến từng nụ cười, ánh mắt, thói quen ăn ngủ của em trong suốt hai năm và những tâm sự xúc động, hiền hậu của bố cậu bé dường như xoá lấp sự xa cách của chặng đường, rút ngắn nóchỉ như vài bước chân từ buồng bệnh này sang buồng bệnh khác.

 

Bác sĩ Hoàng Công Tình, Trưởng khoa Hồi sức tích cực, Bệnh viện Đa khoa tỉnh Hòa Bình nhớ lại: Thời gian điều trị cho bệnh nhân Bùi Ngọc Thạch là cả một trận chiến, trận chiến với chính mình, một bác sĩ điều trị và trận chiến với căn bệnh mà bệnh nhân của mình đang mắc phải. Bao nhiêu trăn trở, lo lắng làm tâm trạng như một hình sin, lúc trồi, lúc sụt. Làm thế nào để bệnh nhân được sống, để người nhà Thạch không như bao gia đình khác khi cam chịu, đầu hàng số phận mà xin thôi điều trị? Làm thế nào để họ có niềm tin ở lại cùng con. Bởi phía trước chỉ như một con đường trong giông bão, còn rất dài nhưng không biết sẽ xảy ra những gì. Nhưng Bác sĩ Tình phần nào thấy yên lòng bởi lo lắng thứ hai được khẳng định với sự quyết tâm điều trị của gia đình. Không một lời than vãn, không một câu nản lòng. Tất cả là sự chăm chỉ, cần mẫn, tỉ mẩn từng chút với mọi thay đổi của con trai. Đó chính là bố Thạch, ông Diệt. Một người cha, người bạn, người bảo mẫu theo đúng nghĩa đen mà ta vẫn hiểu về nó. Chỉ một tấm chăn, vài ba bộ quần áo, chiếc ghế ngoài hành lang chờ hay ghế đá dưới khuôn viên bệnh viện cùng cuốn nhật ký nhỏ nhàu nhĩ là hành trang ông mang theo trong suốt quá trình con nằm viện. Cuốn nhật ký dày lên mỗi ngày, từ những món quà của các nhà hảo tâm gửi tới, lời dặn dò của bác sĩ, diễn biến sức khỏe của Thạch... được ghi đầy đủ, chi tiết.

 

Chỉ nhờ có thế, Bác sĩ Tình cùng anh em trong khoa Hồi sức tích cực yên tâm làm tròn nghĩa vụ, trách nhiệm của người thầy thuốc, dốc tâm dốc sức điều trị cho Thạch. Có thời gian, cứ một giờ một lần mỗi đêm, ekip chăm sóc Thạch thay nhau cập nhật thông tin của cậu bé lên nhóm liên lạc chung để có "chiến lược" điều trị cho Thạch. Từng thay đổi về về các chỉ số sinh tồn của Thạch đều khiến kíp chăm sóc mất ăn mất ngủ. Đối với một bệnh nhân phải nằm giường lâu như Thạch, những lo lắng càng tăng lên gấp bội. Song cứ chiến đấu, cứ cố gắng, cùng người nhà bệnh nhân xử lý từng vấn đề một. Đến khi Thạch có những diến biến tốt, ổn định, thậm chí tiến đến những bước ngoặt của quá trình điều trị và được về nhà như hôm nay. Đến bây giờ, mặc dù tình trạng đã tốt hơn, nhưng vẫn đều đặn hai tiếng một lần, nhóm liên lạc cùng người nhà đúng giờ cập nhật thông tin của em.Bác sĩ Tình nói, điều trị cho Thạch phải nâng lên tầm chiến lược bởi bệnh nhân là trường hợp chăm sóc đặc biệt. Nếu lúc đầu chỉ mong cháu sống để gia đình được nhìn thấy cháu đã là hạnh phúc. Thì sau mỗi tiến bộ về sức khỏe, chúng tôi hiểu rằng có thể hy vọng tới một tương lai tương sáng hơn cho Thạch và gia đình nếu kiên trì. Vì vậy, chiến lược vốn được ấp ủ nay có cơ hội thực hiện. Và chiến lược đầu tiên chính là nâng cao thể trạng cho bệnh nhân. Có thể lực tốt, Thạch sẽ có cơ hội để thực hiện các bước tiếp theo.

 

Trước tiên khoa đưa bệnh nhân ra ngoài môi trường buồng bệnh để tập làm quen, khởi động cho việc đưa bệnh nhân về nhà sau này.Hướng dẫn người thân cho bệnh nhân ăn, tập ăn trực tiếp đường miệng luyện phản xạ nhai, nuốt; tập ăn tăng lượng và cảm nhận đồ ăn. Khoa cũng cử người về nhà khảo sát phòng ở của Thạch để tư vấn bố trí giường bệnh, vị trí đặt máy theo dõi sức khỏe, điều chỉnh nhiệt độ, không khí trong phòng. “Ngay cả việc cử người chăm sóc, chúng tôi cũngin tờlưu ý và có khi phải dán khắp nhà". Bác sĩ Tình chia sẻ vui vẻ nhưng cũng là những điều tối quan trọng và cần thiết cho quá trình chăm sóc Thạch.

 

Từ vô thức đến phục hồi các tri giác một cách thần kỳ

Không phải là bệnh nhân nằm lâu duy nhất, nhưng cũng là trường hợp chăm sóc đặc biệt và lại là bệnh nhi nên việc khoa đưa bệnh nhân về tận nhà vừa thể hiện tình cảm của khoa nói riêng và cũng là để thuận tiện cho việc hướng dẫn chăm sóc người bệnh.

 

Một chiếc giường bệnh nhân, một máy moniter theo dõi sức khỏe, một chiếc quạt sưởi ấm cùng chăn bông và một số vật dụng khác gần như 100% là đồ tài trợ được ekip cán bộ y tế của khoa Hồi sức tích cực sắp xếp ngay ngắn, khoa học, thuận tiện cho việc chăm sóc Thạch.

 

Đưa em vào phòng, người thân lần lượt đến hỏi thăm. Mẹ em, người phụ nữcó mái đầu sương gió gần như bạc trắng bởi lo toan là người đầu tiên tới hỏi chuyện. Bà xúc động ngẹn ngào nói với cậu con trai: Đi đường mệt không con? Nhớ mẹ không, mẹ nhớ con lắm. Ngày nào cũng mong con về nhà, càng tết lại càng mong. Cười mẹ xem nào! Cầm tay mẹ này, nhớ quá! Mệt thì nghỉ đi con. Cười lên mẹ xem... Bà thủ thỉ nhẹ nhàng bên cậu. Thạch cũng đáp lại bằng một nụ cười tươi rói. Em biết, đó là mẹ em.

 

Mẹ là người đầu tiên đến hỏi chuyện Thạch

 

Ông Diệt cũng đến gần Thạch, hỏi cậu con trai: Phải mẹ con không? Cười bố xem nào? Về đến nhà rồi nhé. Vui không? Vui thì cười lên bố xem. Và lại là một nụ khiến người bố cảm thấy nhẹ nhõm. Quay ra với mọi người, ông bảo: Cháu nó tiến bộ hơn trước nhiều đấy các bác ạ, nhận biết được bố, mẹ, bác Tình (bác Trưởng khoa), các anh (anh trai ruột). Ai lạ đến thăm là giả vờ ngủ, thỉnh thoảng mới mở mắt ra xem còn ai đứng cạnh không (cười).

 

Tiếp lời bố Thạch, điều dưỡng Nguyễn Thị Duyên, khoa Hồi sức tích cực chia sẻ thêm: Hôm qua khi chăm sóc cho bệnh nhân, cháu có hỏi Thạch “Mai em được về nhà rồi đấy, có vui không?” Thạch nháy mắt và cười mỉm! “Thế có nhớ cô Duyên ko?” Lại nháy mắt và cười! Yêu thế không biết!

 

Đối với các ca bệnh như thế này thì đa số là không có hy vọng nên bác sĩ không có cơ hội điều trị đến cùng.Người nhà thì chỉ mong con có cơ hội sống chứ không có mong muốn gì hơn. Cho nên sức khoẻ hiện tại là kết quả nằm ngoài kỳ vọng của người thân, gia đình và chính các y bác sĩ.Sau này Thạch cần tập phục hồi chức năng, đầu tiên là việc tập ăn hoàn toàn, sau đó tiến tới tập nói -Bác sĩ Tình nói.

 

Hoàn tất việc hướng dẫn chăm sóc Thạch tại nhà, chiếc xe mười sáu chỗ chở đoàn cán bộ y tế lăn bánh. Những câu chuyện lại tiếp nối nhưng dường như lắng lại. Mỗi người cán bộ y tế lại nhớ về những mốc điều trị quan trọng đến nghẹt thở của Thạch như khi cai được máy thở, khi Thạch tập ăn, khi cười, khi cử động chân, tay. Cũng rất đỗi tự hào khi trong hai năm chăm sóc, bệnh nhân không bị viêm loét. Cũng có trong đó là sự trân trọng tấm lòng của các nhà hảo tâm; may mắn nữa là cháu có bảo hiểm y tế nên được hỗ trợ rất nhiều và đặc biệt là dành sự khâm phục ý chí quyết tâm của gia đình, của bố Thạch.

 

Câu chuyện bị ngắt quãng bởi đồng loạt tiếng reng điện thoại báo tin nhắn của các cán bộ y tế trong đoàn. Chỉ 15 phút rời đi, thông tin của Thạch được anh trai ruột cập nhật lên nhóm liên lạc. Điều dưỡng trưởng khoa Hồi sức tích cực Phạm Việt Bắc vui mừng, “các chỉ số ổn định, thậm chí còn có vẻ còn tốt hơn khi ở viện. Chắcdo được về nhà nên tinh thần phấn chấn hơn". Anh nhắn lại lên nhóm và đọc to cho cả đoàn: “Cả nhà nhớ lời dặc của bác sĩ. Hàng ngày, điều dưỡng Phước sẽ qua nhà hỗ trợ thêm. Gặp lại Thạch và gia đình sau ăn tết!”.

 

Bệnh viện tổ chức tặng hoa chia tay Thạch trước khi về nhà 

 

Khoa Hồi sức tích cực tặng hai bộ chăn ấm và trao quà của các nhà tài trợ cho người thân

Nguyễn Tuyết

 

Về đầu bài viết Về đầu bài viết | Tạo trang in Tạo trang in | Ý kiến của bạn Ý kiến của bạn